Trong bài viết “Hiện sinh Trên đỉnh thanh xuân” (đăng trong tập
sách nghiên cứu phê bình “Nặng hơn cầm phấn” viết về các nhà văn xuất thân từ Đại
Học Sư Phạm Huế) Nguyễn Hữu Minh có một nhận xét về cách viết về dòng sông
Hương của tác giả Vũ Hoài (bút hiệu cũ của Tiêu Dao Bảo Cự) sau đây:
“Nhắc đến các tác
phẩm văn học viết về
sông Hương, có lẽ người ta sẽ
nhắc nhiều đến bút ký
Ai đã đặt tên cho dòng
sông? của Hoàng Phủ Ngọc Tường bởi sự am tường
của nhà văn
về dòng sông
lịch sử và
văn hóa thiêng
liêng trong tâm thức người
Huế. Nhưng nếu đã đọc
Trên đỉnh thanh xuân của
Vũ Hoài, chỉ cần chắt lọc ra
những phân đoạn viết về
xứ Thơ và dòng Thơm, bạn
đọc có thể
hoàn toàn cảm nhận được
chất “thơ” và “thơm” của
dòng sông này không thua
gì bất cứ
tác phẩm nào khác: “Con sông xanh thẫm,
êm và lặng
như một mặt
hồ. Mặt nước
lấp lánh ánh trăng khoác
nhẹ một làn
sương khói mơ hồ che
khuất dòng chảy ngầm lặng
im bên dưới
không thôi hướng về phía
biển. Khoảng này, con sông Thơm
trữ tình lãng mạn đang
đi ngang qua giữa Thành phố Thơ trầm mặc” (tr.103). Dòng sông trong
tác phẩm không chỉ là
chứng nhân lịch sử của
mọi biến cố gắn liền
với Huế, với tuổi trẻ
của Hoài mà còn đóng vai
trò quan trọng hình thành
cảm thức chủ đạo của
phần lớn tiểu thuyết: chất
thơ: “Dòng sông chảy thật
chậm, buồn, mềm mại và
e dè như dáng đi một
cô gái Huế
khuê các” (tr.342).
Xin giới thiệu một cách nhìn, một dáng vẻ, một hình ảnh về
dòng sông ấy của một chàng trai trẻ đã từng lớn lên và đắm chìm trong dòng sông
ấy, dòng sông không chỉ mềm mại, dịu dàng, chở che, an ủi, mà còn cả cuộn sóng
ngầm đầy sức mạnh của lịch sử.
Những tiểu
đoạn viết về dòng sông
Hương (được gọi là sông Thơm) trong tiểu thuyết
Trên đỉnh thanh xuân
Anh vẫn cầm lấy
tay cô, kéo
cô nhẹ nhàng
đi ra cổng,
bước vào con ngõ dài thăm
thẳm chạy ra đến tận
con đường nằm bên bờ sông
Thơm. Con ngõ từng chỗ sáng
tối mông lung huyền hoặc dưới
áng trăng. Hai bên, khi là
mấy cây sầu
đông lá nhỏ,
nơi là hàng
dâm bụt xén
thẳng tắp, chỗ là rặng
tre kĩu kịt
trùm phủ khoảng không trên
mặt đường. Hoài cầm tay Siam đi
qua những vùng sáng, tối đó,
cảm thấy mình lướt êm
đi trong trăng, trong đêm.
Khuôn mặt cô gái bên
cạnh anh dù trong bóng
tối mờ vẫn
sáng rỡ một
mầu trắng lạ lùng. Và
bàn tay cô
vẫn mát và
mềm mại chuyền
qua người anh một cảm giác
yên bình thanh thản. Hai người hầu như
im lặng đi
bên nhau cho đến cuối
ngõ. Không gian vỡ oà
ra trước mắt họ. Trăng
lồng lộng trên cao, tứ
bề. Dòng sông là một
giải ngời sáng lao xao
trăng nước từ thượng nguồn
về đến trung
tâm thành phố, lượn nhẹ
một đường cong mềm mại
ngang trước con ngõ. Bên kia bờ
là khối đen
im lìm cây
lá của các
xóm làng, bên này bờ,
dưới chân hai người, con đường nhựa phủ
ánh trăng viền một đường
bạc lấp lánh
dọc theo dòng sông.
………………….
Hoài đi nhanh ra
cửa, bỏ Hoài Nhân chưng hửng
ngồi lại một mình. Anh không
phải khó chịu, ác cảm
với Hoài Nhân nhưng sáng nay anh muốn một
mình. Anh bỏ giảng đường đi
ra bờ sông,
ngồi xuống bãi cỏ để
nhìn dòng nước Sông Thơm
dịu dàng. Siam đã là dòng
sông xanh mát chảy vào
trong tâm hồn anh cát
khô sa mạc.
………………………….
Bậc thềm này cao
dễ đến hai
mươi thước so với mặt sông
phía trước, dưới chân đồi.
Trong đêm khuya, trăng rằm lồng
lộng, nhìn ngút mắt về
hai phía thượng nguồn và
hạ lưu, dòng
sông ngời ánh bạc như
dài rộng đến vô cùng,
vừa hư ảo,
huyền bí, vừa hùng tráng
lạ lùng. Cây bông sứ
già lay động những chiếc lá
thuôn dài điểm những vệt
sáng trên khuôn mặt trắng
ngời của Siam như những chiếc
hoa sứ trắng
muốt trên cành và rơi
rụng đầy quanh chỗ ngồi
của hai người.
Một mùi thơm
dịu dàng lan tỏa trong
không gian. Sự hòa điệu
tuyệt vời của đêm trăng,
dòng sông, ngôi tháp, mầu
sắc và hương
hoa sứ làm
Hoài và Siam như muốn lịm đi,
hòa tan vào trong khung cảnh.
…………………
Hoài kéo tay Siam đứng
dậy. Cô miễn
cưỡng đôi chút rồi cũng
đứng lên. Hoài dìu cô đi
chầm chậm xuống từng bậc
thềm, băng qua con đường rồi nhảy
qua các bậc đá xuống mép
nước. Sóng vỗ miên man vào
các phiến đá lớn đã
bị bào mòn
qua năm tháng. Hai người ngồi trên
một phiến đá phẳng thòng
chân xuống nước. Hoài cúi xuống vốc nước
rửa mặt và
Siam cũng làm theo. Nước mát
quá làm Hoài không muốn lau
mặt và cũng
ngăn không cho Siam lau. Anh áp hai bàn
tay còn ướt
của mình vào má cô
và nhìn cô
chăm chú. Đôi mắt cô
hơi to, lòng đen thật đen
và lòng trắng
phớt xanh phủ nhẹ một
làn nước lấp lánh ánh
trăng. Hàng mi dài mỗi lần
cô chớp mắt
như khép lại rồi hé
ra cả một
cõi trời lung linh. Khi cô mỉm
cười, hàm răng trắng muốt
làm sáng bừng cả khuôn
mặt và chiếc
răng khểnh thì thầm một
lời mời mọc.
Chiếc mũi không cao nhưng
thanh tú rất hài hòa
với khuôn mặt và nụ
cười. Khuôn mặt trắng muốt
của cô càng
ngời lên trong mái tóc
dài đen huyền
xỏa xuống quá vai.
………………………..
Từ nhà Siam ra, Hoài thẫn thờ đạp
xe dọc theo
bờ sông. Cảm giác cô
đơn thấm đẫm tâm hồn
anh. Sao lúc nào anh cũng
cảm thấy mình chỉ có
một mình dù anh đã
có người yêu và được
đền đáp. Anh khao khát cái gì?
Anh ích kỷ quá chăng? Anh đã bất công
đối với Siam. Anh đã trách móc
cô vô lý.
Làm sao lúc
nào Siam cũng phải là của
riêng anh, chỉ một mình
anh thôi. Nhưng rõ ràng
anh không chịu được nhìn
Siam vui vẻ giữa người khác.
Thà anh không
nhìn cảnh đó. Thà anh
cô đơn đạp
xe đi dọc
dòng sông này.
Dòng sông rực rỡ
trong ánh sáng ban mai. Những
đợt sóng lăn tăn lấp
loáng ánh bạc. Vài chiếc
thuyền xuôi ngược rẽ nước
nhưng không hề khuấy động
được dòng sông êm ả. Sự
bình lặng của dòng sông
như một sức
mạnh trầm hùng không gì
lay chuyển được. Dòng sông là
sự vững chãi
lâu bền, là chỗ dựa
cho tâm hồn
anh từ thuở
ấu thơ.
Thuở bé, từ khi
mới năm, sáu tuổi, Hoài sống với bố
mẹ ở tỉnh khác nhưng mùa
hè nào Hoài cũng về đây
thăm ông bà nội. Sáng nào
ông nội cũng
đưa anh ra
sông tắm và tập bơi.
Anh tập bơi tương đối dễ
dàng. Ban đầu ông nội để
tay dưới bụng nâng nhẹ
anh lên, hướng dẫn cách
khoát tay, đạp chân. Sau vài
lần như thế,
ông đưa anh
ra chỗ sâu
rồi thình lình bỏ anh
nhoai vào bờ. Anh chìm xuống,
sặc nước mấy lần, ngoi
lên cuống cuồng kêu cứu
nhưng ông vẫn không ra.
Cuối cùng anh cũng vào
được bờ sau
khi đập tay
chân loạn xạ và uống
nước no bụng. Thế là anh
biết bơi.
Khi đã bơi được
khá hơn, anh và mấy
bạn trong xóm rủ nhau
chặt mấy cây chuối làm
phao để bơi
qua bên kia sông. Đó là lần
chinh phục đầu tiên trong
đời làm anh
vô cùng kiêu
hãnh. Sau mấy lần bơi qua sông
bằng phao cây chuối, tụi
anh đã mạo
hiểm bỏ phao
bơi tay không.
Dòng sông rộng gần một
cây số nên
bơi qua sông hoàn toàn là
việc không đơn giản nhưng
tụi anh đã
làm được. Đó là lần
chinh phục thứ hai và
anh nghĩ rằng mình có
thể làm được
mọi chuyện nếu mình có
ý chí. Từ đó anh tha
hồ tung hoành trên dòng sông.
Tụi anh tổ
chức những cuộc thi bơi
vượt sông rất hào hứng,
có khi bơi
qua lại đến hai vòng. Lớn
lên một chút,
tụi anh bắt
đầu bơi đi
thám hiểm các bến bên
kia sông. Bờ bên kia, các nhà
có vườn ra
tận bờ sông
và mỗi vườn
đều có bến
riêng để tắm giặt. Các anh
đã cả gan
chòng ghẹo các cô gái
bên đó khi
các cô xuống
bến một mình.
Thỉnh thoảng tụi anh cũng
lén leo lên
bờ, vào vườn
để hái trái
cây, bị chủ
nhà rượt đuổi phải phóng
xuống sông bơi bán sống
bán chết.
Đôi lúc không có
bạn, anh đi bơi một
mình. Anh bơi ra giữa dòng,
nằm ngửa, đập tay chân
nhẹ nhàng để khỏi chìm
và nhìn lên
bầu trời trong xanh không
một gợn mây.
Cảm giác bềnh bồng trên
sóng nước, một mình giữa
dòng sông làm anh cảm
thấy một nỗi cô đơn
êm ả. Dòng sông nâng đỡ
anh như một
người mẹ dịu dàng. Anh không
hề sợ hãi
khi nhớ đến
lời dọa của
ông nội nói
sông có "ma gia", năm nào cũng bắt
một người. Anh cũng không lo lắng
khi lướt êm trên những
khoảng sông đầy rong rêu,
thực sự là
mối nguy hiểm khi mắc
chân vào những sợi mềm
nhơn nhớt, điều có thể
làm một tay
bơi giỏi phải chìm xuống
đáy nước. Đã có vài
trường hợp như thế nhưng
anh không quan tâm lắm.
Anh tin cậy vào dòng sông và
tin cậy vào sức mình. Dòng
sông với anh là người
mẹ, người bạn chứ không
phải là kẻ
xa lạ, dứt khoát không phải
là kẻ thù.
Hoài miên man nghĩ về
dòng sông khi đạp xe
song hành với nó về phía
phố. Chợt anh thấy một
đám đông tụ tập ồn
ào bên bờ
sông gần Cầu Trắng. Anh tò mò đến
gần, dựng xe đạp vào
một gốc cây
rồi len xuống
xem.
Dưới sông, một xác
chết đang bập bềnh tấp
vào bờ. Xác
chết của một người đàn
ông chỉ mặc
một chiếc quần đùi đen.
Thân thể xác chết trắng lốp
như một con heo cạo lông.
Cái xác to gấp rưỡi người
thường, bụng, tay, chân, ngực
đều căng phồng lên như
được bơm hơi bên trong.
Một vài chỗ,
cả trên mặt,
đã bị cá
rỉa thành từng lỗ lam nham
vì thịt tua
ra.
Nhiều tiếng nói nổi
lên trong đám đông:
- Tội nghiệp! Chắc
chết đã mấy
ngày rồi mới chương lên
như thế.
- Gia đình, thân nhân
biết được chắc đau khổ
lắm.
- Ai có gan kéo
lên bờ đi.
Tội nghiệp quá.
- Tội nghiệp chi! Một giọng tức
giận vang lên. Việt Cộng đó. Mấy
hôm trước đánh nhau trên
kia nghe nói Việt Cộng chết nhiều
lắm. Nhiều đứa bị bắn
lúc vượt sông. Cứ để
đó cho cá
rỉa.
Một giọng khác:
- Răng
mà độc ác
rứa. Việt Cộng hay ai chết cũng là
người thôi. Người chết nào
không đáng thương xót.
Một giọng khác nữa:
- Thôi đừng ở đó
cãi nhau. Tìm cách kéo
người ta lên rồi đi báo
cho cảnh sát. Để xác
chết dưới sông rữa lây
bệnh cả thành
phố bây giờ.
Dưới sông, xác chết
vẫn bập bềnh
tại chỗ. Hai hốc mắt bị
cá rỉa thành
hai hố đen
ngòm nhìn xoáy lên đám
đông. Hoài nổi da gà và cảm
thấy buồn nôn. Anh vội vã
bỏ lên bờ
lấy xe đạp
về nhà.
Chao ôi, dòng sông
êm ả của anh cũng tàn
ác thế sao.
Dòng sông là người mẹ
dịu hiền, người bạn tin cậy,
sự thanh bình của đời
anh sao lại
mang cái chết kinh hoàng
đến cho người
khác. Không, không phải tại
dòng sông. Đó là tội
ác của con người. Chính con người giết con người, nào phải
dòng sông. Dòng sông bị
mắc tiếng oan. Người chết
là Việt Cộng? Việt Cộng là ai? Người
Việt theo Cộng sản. Cộng sản
là gì? Cộng
sản là kẻ
thù của quốc
gia như người
ta vẫn tuyên truyền hằng ngày.
Thực ra, những năm qua, ở tuổi học trò
trung học vô tư, anh
chưa nghĩ gì nhiều về
vấn đề này.
Anh chỉ biết đất nước đã
bị chia cắt làm hai miền,
mỗi bên theo
một chủ thuyết
đối nghịch nhau và hai
miền đang ở trong cuộc chiến
tương tàn. Miền Nam là thế
giới tự do. Miền Bắc là Cộng
sản vô thần.
Có phải hai
miền không thể chấp nhận
nhau và nhất
định phải tiêu diệt nhau?
Vậy thì đâu
là dân tộc
Việt Nam, con người Việt Nam? Người
nằm chết dưới sông kia nhất
định là người
Việt Nam. Nhất định người đó có
gia đình, người thân, có
ước mơ về
hạnh phúc. Người đó đã
dám chiến đấu và chấp
nhận cái chết. Người đó
đã bị người
khác giết chết. Và người
đó chắc cũng
đã từng giết
chết người khác. Người ta hủy hoại lẫn
nhau để đạt
được được điều gì? Chỉ
tội nghiệp cho dòng sông
của anh bị
mang tiếng oan. Dòng sông
chỉ là chứng
nhân, là nơi ghi dấu
tội ác của
con người thôi. Dòng sông của
anh không bao giờ bị vẩn
đục, ô uế, ngay cả bởi
xác người. Dòng sông của
anh có thể
tẩy rửa tất
cả vì nó
có khả năng
vô nhiễm. Anh vẫn có thể
đắm mình trong nó để
quên đi những
phiền muộn trong cuộc đời.
Có thể nào
như thế được
chăng?
………………………………
Hoài đau đớn trước
sự bất lực
của mình. Anh mệt mỏi bỏ
đi. Anh đi theo con ngõ. Ra đường lớn. Đến
bến sông trước ngôi tháp
cổ. Một mình.
Dưới ánh trăng lồng lộng
và lạnh lẽo
suốt xương da.
Hoài ngồi ở đó cho
đến tận hừng
đông. Anh chỉ là một tượng
đá cô đơn.
Suốt đời cô đơn. Đó
là định mệnh
của anh.
………………………….
Thuyền ra giữa dòng
sông đêm. Con sông xanh thẫm,
êm và lặng
như một mặt
hồ. Mặt nước
lấp lánh ánh trăng khoác
nhẹ một làn
sương khói mơ hồ che
khuất dòng chảy ngầm lặng
im bên dưới
không thôi hướng về phía
biển. Khoảng này, con sông Thơm
trữ tình lãng mạn đang
đi ngang qua giữa Thành phố thơ trầm mặc.
Trăng soi chếch vào khoang, nơi
năm chàng sinh viên đang
nằm ngồi ngổn ngang với
những ly rượu sóng sánh
đã vơi đầy
nhiều lượt. Mặt nước nâng
ánh trăng rung rinh xao động
quấn quýt quanh mạn thuyền.
…
Hoài nhìn ra vùng
trời nước đã nhòa đi
trong ánh trăng mờ, nói
như độc thoại,
khi quay lại, Vỹ đã ngủ
tự lúc nào,
đầu vẫn gục
xuống khoang thuyền. Hoài kéo chăn đắp cho
bạn và thẫn
thờ nhìn xuống nước. Nước
vẫn lặng lẽ xuôi dòng
và âm vang nhè nhẹ trong
tiếng vỗ mạn thuyền. Bên
cạnh, những người kia cũng đã say ngủ. Riêng
Trình, trong cơn mê vẫn
còn lảm nhảm
gọi trăng, nước và Thảo.
……………………………
Nhóm Hoài bước vào lớp
của Siam khi đã gần cuối
buổi học. Đã hai tháng
rồi từ sau
buổi đoạn tình anh không
gặp cô. Cô
ngồi ở bàn gần cuối lớp.
Có cái gì
thật khó tả trong cái
nhìn của cô: đau đớn,
oán trách, phiền muộn. Hay tất cả các
thứ đó trộn
lẫn. Hoài nhìn cô chăm chú
suốt thời gian thằng bạn
anh giới thiệu về tờ
báo. Khi hắn chấm dứt, anh
lẳng lặng cầm một tờ
báo đi thẳng
đến bàn Siam, đặt trước mặt
cô trước sự ngạc nhiên
của hai cô
bạn ngồi hai bên. Anh nói
nhẹ nhàng:
-
Siam, hãy nhận những gì sau
cuối anh còn có thể
gởi đến cho
em.
Nói xong anh im
lặng bước ra khỏi lớp
học để mặc
các bạn tiếp
tục phát hành báo. Anh lại
đi ra phía
bờ sông, đốt một điếu
thuốc ngồi nhìn dòng nước
vẫn không thôi hướng về
phía biển. Dù thế nào
chăng nữa, tình yêu của
anh đối với
Siam vẫn như dòng nước này,
không bao giờ khô cạn và
không bao giờ ngưng nghỉ.
…………………………..
Hoài không nói gì.
Anh lặng lẽ đạp xe lên
dốc. Đến một ngả ba,
hai người chia tay nhau sau
khi hẹn giờ
gặp nhau ngày mai. Hoài đạp xe chầm
chậm đến công viên gần
bờ sông. Anh tựa xe đạp
vào một gốc
cây và ngồi
xuống bãi cỏ. Lòng anh
hoang mang. Mặt nước phía
trước lấp loáng ánh sáng.
Ý tưởng trong đầu anh rõ
dần. Buổi nói chuyện vừa
rồi chứng tỏ Lãnh Tụ
Tối Cao quả thật độc tài.
Độc tài có
cần thiết không? Nếu độc
tài sai lầm,
hậu quả bi thảm sẽ không
lường được. Lãnh tụ có
quả thực sáng suốt hoàn
toàn như ông tin tưởng? Hoàn cảnh hiện tại
không cho Hoài tin như thế. Anh không
đồng ý nhiều điểm trong chủ
trương của Lãnh tụ. Hiện
tình đang bế tắc, chưa
tìm được lối thoát. Ngày
mai sẽ ra
sao? Ít ra
anh phải được bày tỏ
những cảm nghĩ. Sự đóng
góp nào cũng
cần thiết trong lúc này.
Lãnh tụ đã
cự tuyệt mọi sáng kiến
chỉ vì ông
tin mình đúng khi chưa chịu
nghe người khác. Vấn đề
đã quá rõ
ràng và anh
thừa sáng suốt để nhận
định. Tại sao Lãnh tụ
có thể nghĩ
như thế được?
Vì những hậu ý nào, những
khó khăn nào không thể
nói ra? Rồi
sao. Các anh, những người trẻ
sẽ đơn phương
hành động. Mọi sự sẽ
đi đến đâu?
Tương lai bấp bênh nghiệt
ngã.
Hoài nhắm mắt lại
một lúc rồi
mở choàng ra. Dòng sông
trước mặt chợt biến hình.
Dòng sông xanh êm mà
anh đã đầm
mình tắm mát một thời
thơ ấu. Dòng
sông tuyệt vời ru êm
một thành phố hiền hòa
không còn dáng vẻ cố
hữu nữa. Mặt nước phẳng
yên như nâng
cao lên, im sững. Dòng
nước chảy vô hình thể
chìm sâu bên dưới quằn
quại như một con rắn trườn
mình. Dòng sông tách lànm
hai phần. Và bề mặt
lặng yên phủ lên chiều
sâu cuồng phẫn, âm thầm.
………………….
Chúng ta đi bộ qua phố
ăn sáng. Chiếc Cầu Trắng
đầy sương mù. Tôi đi
trước một mình. Dòng nước
loang loáng bên dưới như
một sự sống
trường cửu âm thầm. Thành cầu lạnh vắng.
Tôi đi như
đi một mình
trong buổi sớm. Vị cô
đơn thấm vào từ đầu
mấy ngón tay rã rời
tê buốt.
………………….
Chúng tôi thường gặp
nhau buổi tối những đêm
trăng. Tôi từ nhà trọ
ở phố đạp xe mấy cây
số lên tìm
Siam. Chúng tôi đưa nhau ra
bến đá bên
dòng sông trước ngôi tháp
cổ. Đêm trăng
ở đây thật tuyệt vời. Dòng
sông phẳng lặng uốn mình
bên ngôi tháp cổ kính
với những gác chuông trống
và bia ký
chung quanh. Những bậc thềm
cao ngất. Hai hàng sứ trắng
tỏa hương. Một mặt đường.
Một con dốc nhỏ. Rồi bến
sông với những phiến đá
lớn rập rình
sóng nước. Chúng tôi ngồi
trên những phiến đá, thòng
chân xuống nước, ngắm mặt
sông lấp lánh trăng sao
và nói chuyện
thì thầm như hơi thở.
Thật khuya tôi mới đưa
Siam về. Chúng tôi thường hôn
nhau trước khi từ giã.
Hai đứa đứng trong vòng tay
nhau rất lâu. Siam áp đầu
vào ngực tôi, tôi tì
cằm lên vai
Siam, lắng nghe thịt da hai đứa
khăng khít suốt dọc thân
xác. Rồi Siam từ từ ngẩng
mặt lên. Trăng qua cành lá tre đổ
lên khuôn mặt trắng ngần
của Siam những điểm sáng rung động. Môi Siam mấp máy, mắt
mở lớn chờ
đợi. Tôi cúi xuống trên
đôi môi đó
như ngụp lặn vào một
một vùng si mê sáng
láng. Rất lâu rất lâu.
Rồi chúng tôi rời nhau
không nói một tiếng nào.
Siam đứng yên lặng, nhìn theo
cho đến khi
tôi quay lại vẫy tay và
khuất ở cuối ngõ. Tôi mang
theo dư vị
của nụ hôn
trên đường về miên man và
vào trong giấc ngủ nhẹ
nhàng phới phới.
…………………
Đứng giữa đám người
này, tình yêu xanh cao
của anh dành
cho cô gái
đã bị hoen
ố vì những câu hỏi dần
dà nảy sinh
trong óc anh. Tại sao
cô đi làm
cho Mỹ, nhất
là làm ở một trại thẩm
vấn? Vì tiền
chăng? Cô nghĩ gì về
anh, về những
người tù trong trại giam
này, những đồng bào của
cô đang bị
đối xử còn
thua những con vật? Cô làm
công việc gì trong trại
giam đó? Bọn cố vấn
Mỹ khả ố đối xử như
thế nào với
một cô gái
xinh đẹp như cô? Cô
đã bằng lòng
cho chúng nó những gì
để đổi lấy
đồng lương và những đồ
hộp, những quà tặng sang trọng
của bọn đế
quốc? Hoài run lên và thấy mình
bừng bừng với những câu
hỏi này. Một niềm phẫn
nộ dâng lên
trong anh như cơn nước
lũ. Hình ảnh cô gái
nhảy múa nhòe nhoẹt trong
óc anh và
hình như bị bôi đen
đi bằng những
vết sơn tàn
bạo. Không, anh không muốn
oán trách cô. Anh chỉ thấy
xót thương thôi. Xót thương
cho bàn chân
trắng hồng xinh đẹp của
cô đang bước
vào vũng lầy bẩn thỉu.
Không phải tội ở cô mà
tội ở bọn đế quốc. Nếu
bọn đế quốc
không đến đây thì cô
chắc chắn vẫn còn tha
thướt trong sân trường, trên
con đường xanh bóng cây dọc
theo bờ sông
sau khi tan học. Và anh
đã có thể
đứng đợi cô nơi bến
đá để cùng
cô đi một
chuyến đò ngang qua con sông rất dịu dàng
của Thành phố Thơ này.